Kinh nghiệm học tiếng Anh tại Philippines | Pines international Academy

Kinh nghiệm học tiếng Anh của Isabella

Sau khi đã trở về Việt Nam sau khóa học ESL và IELTS ở Pines . IsaBella đã gửi cho Pines những lời văn chân thật về quá trình từ mộ t học sinh “mù tiếng Anh” đến sử dụng tiếng Anh tự tin trong cuộc sống hằng ngày. Cùng đọc những lời văn đáng yêu của cô gái học IT này nhé!!!!

 

“My friend: Good moring bae!!! How do you do?

Me: WHATTT??? Nó nói cái quái gì thế nhỉ *tôi nghĩ thế thôi*

Nhưng tôi chỉ trả lời lại với cậu ta duy nhất bằng một nụ cười trừ ngượng ngùng :’(

Là tôi đấy, với con nhỏ hơn 10 năm học anh văn và lúc nào cũng là học sinh nổi tiếng nhất khối là chúa ngu anh. Để tôi kể nhẹ cho nghe về câu chuyện năm tôi còn mặc áo trắng quần tây. Đó là những ngày nơm nớp lo sợ với tiết anh văn, nào là kiểm tra từ vựng, kiểm tra ngữ pháp rồi đủ các thể loại bài tập. L Ngu đến mức mà ngồi làm bài tập, mấy con ngồi gần hỏi:” Mày làm câu đó chưa thế? Mày chọn cái nào?”, “Câu A, hỏi tao chi vậy ba.” Rồi bạn biết nó trả lời tôi sao không? Nó bảo rằng:” Để tao có thể loại trừ câu sai cho đỡ tốn thời gian.” Là thế đó, có đời nào tôi làm đúng đâu nên nó có cơ hội để loại trừ đấy. Bù lại tôi bỏ cả đời học sinh cho toán lý hóa để vượt mặt nó nhưng rồi luôn sợ nơm nớp rằng mình bị ở lại lớp chứ chẳng đùa.Cuối cùng là may mắn thay tôi vẫn có thể tốt nghiệp và hoàn thành thời sinh viên với 3 điểm thi tốt nghiệp.

 

Một tháng sau thi tốt nghiệp, không lớp học thêm, không cần bận tâm về học hành… Rảnh quá không có gì làm mà, tôi ngồi nghĩ về cuộc đời sinh viên về tương lai xa xa của tôi. Ngu anh như thế này thì làm sao mà kiếm được việc lấy gì mà ăn? Làm sao bắt được mộng nói chuyện với trai tây? Làm sao mà có thể giàu để đổi đời được? OMG Cả sớ câu hỏi kiểu ấy cứ chạy lòng vòng trong đầu mãi. Tôi lên mạng kiếm thông tin trung tâm anh văn, kiếm chỗ học cho beginner nhưng học đâu thì cũng bất lực như bệnh hiểm nghèo không thuốc chữa vậy. Bạn bè tôi cũng đầu hàng, ba mẹ tôi bảo chắc bệnh này thành nan y rồi. Tự nhiên, anh hai tôi bảo: “mày có muốn đi du học không?” Một lần nữa: “WHAT? Anh giỡn không có vui nha. Tiếng anh như em qua đó sống sao?

 

Đó là lần đầu tiên anh em tôi nói nhiều và nghiêm túc như thế đấy. Sau đó, tôi quyết định mình đi du học. Tôi tìm được chị quản lí du học sinh ở Philippines. Chỉ gặp hỏi nói vài câu bảo là muốn đi thôi, mà chị đưa cho nào là thông tin trường, thông tin học phí rồi ở bên sống như thế nào. Chị khuyên luôn là nên học trường này này. Nó tốt nhất, nó nổi tiếng chất lượng nhất cái Baguio nè. Có bà chị lo từ A-Z rồi lại còn dặn dò kĩ càng nữa chứ. Tại bả lo, con nhỏ ngu anh văn thế nên đi cái gì cũng sợ hết vì đã không biết anh văn mà làm lanh thích bay qua đó một mình cơ. Tôi cũng không biết sao lúc ấy tôi lại ngáo như thế luôn.

Isa và những người bạn thân tại Chapis Campus- Pines International Academy

 

Khi đến sân bay ở manila, có nhân viên của trường đi đứng đón ngay cổng ra. Ôi khỏe rồi, thế là không lạc ở chốn này… Rồi đến Pines, với cái nghĩ đầu tiên về trường, nó là địa ngục của tôi trong suốt 6 tháng tới. Oh! No….

Nó là thiên đường với tôi đến các bạn ạ. Dù nhiều bạn bảo đồ ăn không hợp với người Việt nhưng bạn nào dễ ăn thì thấy ok hết. Nếu trong trường ngán quá hay buồn quá :))) Ngoài cổng trường có cả mớ món để ăn mà ngon lắm đó nha. Bình thường ăn chỉ ba bữa, qua đó nó quyến rũ làm tôi ăn đến 4 5 bữa một ngày đấy. Vì nhiều đồ ăn ngon quá, vì không khí ở Pines thoải mái quá làm đầu óc thoáng đãng hay sao ấy, mà tiếng anh của tôi tiến bộ thấy rõ. Sau một tháng ở đó mà biết đối đáp cơ bản rồi nè. Giáo viên lúc đầu cũng buồn lắm. Họ nói tôi đâu có hiểu đâu cứ suốt ngày nói có một câu: “huhhh..I couldn’t understand. Sorry” Nhưng giáo viên của tôi làm mọi cách mọi thủ đoạn và sử dụng  tuyệt chiêu của họ như thế nào thì đến giờ tôi vẫn thắc mắc mà tôi có thể giao tiếp trong vòng tháng đầu… Giao tiếp được rồi, bắt đầu chuyên tâm vào phát âm. Ôi, bạn biết người Việt mình phát âm như thế nào rồi đó. Tôi một lần nữa ngán ngao quá muốn bỏ cuộc. Nhưng mấy giáo viên cứ có tuyện chiêu gì mà cứ vào lớp học lại chẳng muốn hết giờ đâu :(( Sau khi nói năng ổn rồi thì giáo viên lại cho bài tập trên lớp rồi bài tập về nhà nhiều vô số kể. Tôi tin là không bao giờ bạn nói có gì đâu mà học vì làm cả đời cũng hết bài tập IELTS đâu. Cứ thế mãi mà từ dự định 3 tháng mà cứ gia hạn mãi lên đến 6tháng :)) Trong 6 tháng, với sự giúp đỡ của tất cả nhân viên, giáo viên trong trường và bạn bè tứ phương trên mọi cùng miền chỉ nói mỗi một tiếng anh. Tôi đã tự tin nói tiếng anh với tất cả mọi người trên thế gian này.

 

Vì ở Pines, không chỉ là học và học thôi đâu. Sau giờ học bạn có thế tám đủ thứ chuyện trên trời dưới đất với bạn nước ngoài hay giáo viên cũng được. Với tôi thì tôi bắt chuyện với cả lao công trong trường cơ… bởi lao công cũng chỉ nói tiếng anh thôi. Hơn nữa, trường tổ chức Friendship night mỗi tháng một lần vui cực nên lần nào cũng đi và có cơ hội được quay lên Youtube. Còn cuối tuần đừng nghĩ trên núi thì không có gì chơi nên không đem theo đồ đẹp nha. Ở đây nhiều lắm nào là leo núi ngắm mặt trời mọc, đi biển ngắm hoàng hôn hay lặn biển ngắm san hô cá lượn nè… không thì chỉ cần lòng vòng cái thành phố với bạn bè rồi đi ăn, đi hát karaoke nhạc Việt, chụp hình sống ảo … nhiều lắm lắm đấy. Tôi ở 6 tháng mà chưa khám phá được một nửa đấy.

Mình và các giáo viên trong trường

 

 

Tôi tận hưởng cuộc sống mới ở Baguio, thành phố sương mù với những con người chở đầy mộng mơ khi đến và đem bầu trời kiến thức khi về. Và giờ thì tôi thực sự biết ơn sự lựa chọn sang suốt của anh tôi và bà chị đại lý giúp tôi qua đây dễ dàng. Và không thể nào quên hội bạn của tôi và hội giáo viên thân yêu cùng tôi tận hưởng cuộc sống, vẽ thêm màu vẽ thêm những điều ý nghĩa trong thanh xuân của tôi.

Đừng bỏ lỡ thanh xuân của bạn, đừng làm nó nhạt nhòa. Hãy set up your mind, đi học tiếng anh để mở ra trang mới cuộc đời và để cảm thấy mình có thể tư tin và thật tự tin để nói với tất cả mọi người mà không ngại ngần điều chi. Nếu bạn nghĩ đó là khoảng tiền quá lớn để học anh văn, thì hãy nghĩ lại bao nhiêu năm nay bỏ ra với ngần ấy tiền và bạn nhận lại được gì. Thì bạn sẽ cảm thấy như tôi. Đi vài tháng để đỡ tốn chục năm cuộc đời. Cảm giác nói tiếng anh vượt mặt tụi bạn khi xưa chê bai dè bỉu mình thích lắm. Cái cảm giác đó không phải là kiểu khoe khoang gì đâu. Đó là cảm giác mình lựa chọn đúng hướng để mình trở nên tốt hơn và có nhiều cơ hội hơn.

Nếu quá khó thì học online của trường như tôi đang học bây giờ nè. Ở nhà thôi nhưng vẫn gặp GV bản xứ lại tiết kiệm được nhiều chi phí.

 

 

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *